Watch videos with subtitles in your language, upload your videos, create your own subtitles! Click here to learn more and view tutorials on "how to dotSUB"

Welcome to dotSUB!

Any Video Any Language


Here you can view, upload, transcribe and translate any video into any language. To create your own subtitles, click the button below and register.


Enterprise Solutions


dotSUB's Enterprise Solutions are a cost-effective platform for managing high-quality subtitles at scale, deploying them to video players and mobile devices, and providing interactive transcripts for enhanced SEO.


Who Uses dotSUB?

Language Services

Translation CMS

Captioning Laws

Testimonials


Sign up to our mailing list

Transcript for Pranav Mistry: Khả năng ly kì của công nghệ giác quan thứ 6

Time Content
00:10 → 00:15

Trong qúa trình phát triển, con người tác động tới nhiều vật thể xung quanh mỗi ngày

00:16 → 00:24

Rất thú vị khi sử dụng các vật thể này, chứ không như các thiết bị máy tính

00:25 → 00:30

Khi đề cập đến chúng, một điều khác hiển nhiên gắn liền với chúng

00:31 → 00:36

Và đó là cử chỉ!

00:37 → 00:39

Làm thế nào để vận hành những thứ ấy

00:39 → 00:41

làm sao sử dụng chúng trong cuộc sống hàng ngày

00:41 → 00:43

Chúng ta không chỉ dùng cử chỉ để tương tác với vật thể,

00:44 → 00:45

mà còn dùng chúng để tương tác với những thứ khác

00:46 → 00:49

Hành hộng "Namaste" có thể là để biểu lộ lòng tôn trọng

00:49 → 00:52

hoặc có thể là "lỗi" khi chơi crikê - điều tôi không cần nói với một đứa trẻ Ấn Độ

00:52 → 00:55

Nó là một phần trong quá trình học hỏi mỗi ngày

00:55 → 00:58

Vì thế ngay từ đầu, tôi rất quan tâm đến việc làm thế nào để

00:58 → 01:01

kiến thức và hành động của chúng ta cùng với việc sử dụng các đồ vật này

01:01 → 01:04

có thể là đòn bẩy giữa tác động của con người với thế giới số

01:04 → 01:07

Thay vì sử dụng bàn phím và con chuột,

01:07 → 01:10

tại sao ta không dùng máy tính

01:10 → 01:13

dưới cùng một phương thức trong thế giới vật chất?

01:13 → 01:16

Và tôi đã bắt đầu khám phá điều này 8 năm về trước với một con chuột máy tính

01:16 → 01:19

Thay vì dùng nó cho chiếc máy vi tính, tôi đã mở nó ra

01:19 → 01:22

Như phần lớn các bạn đã biết,

01:22 → 01:25

chuột có một quả cầu bên trong và hai con lăn,

01:25 → 01:28

giúp qủa cầu di chuyển

01:28 → 01:31

Tương ứng chuột chuyển động theo

01:31 → 01:34

Hai con lăn này chính là cái mà tôi quan tâm

01:34 → 01:37

Tôi cần nhiều chuột hơn nữa, và tôi đi mượn từ một người bạn,

01:37 → 01:40

nhưng đã không bao giờ trả lại

01:40 → 01:43

Thế là tôi có 4 con lăn

01:43 → 01:46

Điều thú vị là tôi đã tháo hết các con lăn ra khỏi chuột

01:46 → 01:49

rồi sắp chúng thành một hàng

01:49 → 01:52

Nó có một vài sợi dây, ròng rọc và một số lò xo

01:52 → 01:55

Cơ bản là tôi có một thiết bị với giao diện bằng hành động

01:55 → 01:58

vận hành như một thiết bị cảm ứng chuyển động - chỉ với 2 đôla

01:58 → 02:01

Mỗi một chuyển động trong thế giới vật chất của tôi

02:01 → 02:04

đều được lặp lại bên trong thế giới số

02:04 → 02:07

chỉ thông qua cái thiết bị nhỏ này được tôi làm ra cách đây 8 năm,

02:07 → 02:10

năm 2000

02:10 → 02:13

Vấn đề mà tôi quan tâm là liên kết hai thế giới này với nhau,

02:13 → 02:16

vì thế tôi nghĩ đến miếng giấy dán

02:16 → 02:19

Tôi tự nhủ "tại sao mình không kết nối mặt phẳng của tờ giấy ghi chú dán được với giao diện của màn hình số?"

02:19 → 02:22

Một tin nhắn trên giấy cho mẹ của tôi có thể biến thành tin nhắn điện tử

02:22 → 02:25

hoặc có thể là việc nhắc nhở hội họp tự động sẽ thông với cuốn lịch điện tử của tôi -

02:25 → 02:28

bạn sẽ luôn có danh sách những việc cần làm bên mình

02:28 → 02:31

Bạn cũng có thể tìm kiếm trong thế giới số

02:31 → 02:34

hoặc có thể đặt câu hỏi "Địa chỉ của ông Smith ở đâu?"

02:34 → 02:37

và cái hệ thống nhỏ này sẽ in nó ra

02:37 → 02:40

Thực chất nó hoạt động như một hệ thống nhập-xuất dự liệu ra giấy

02:40 → 02:43

Trong một khám phá khác,

02:43 → 02:46

Tôi nghĩ đến một cây bút có thể vẽ được trong không gian ba chiều

02:46 → 02:49

vì thế tôi đã tạo ra cây bút này

02:49 → 02:52

nhằm giúp các nhà thiết kế và kiến trúc sư

02:52 → 02:55

không chỉ tưởng tượng trong không gian 3 chiều

02:55 → 02:58

mà họ còn có thể vẽ chúng ra

02:58 → 03:01

bằng cách này ta có thể quan sát bằng mắt dễ dàng hơn

03:01 → 03:04

Rồi tôi lại tự hỏi: "Tại sao không làm một Google Map, trong thế giới thực?"

03:04 → 03:07

Thay vì phải gõ từ khóa để tìm,

03:07 → 03:10

ta chỉ cần đặt vật thể lên trên chốc nó

03:10 → 03:13

Nếu ta đặt vé máy bay lên, nó sẽ cho ta biết cổng bay ở đâu

03:13 → 03:16

Một tách cà phê sẽ giúp bạn biết nơi nào bạn có thể tìm được nhiều cà phê nữa

03:16 → 03:19

hoặc nơi nào bạn nên bỏ cái tách này

03:19 → 03:22

Đấy là một số những khám phá ban đầu của tôi

03:22 → 03:25

bởi mục tiêu là gắn kết hai thế giới lại với nhau như một

03:25 → 03:28

Điểm chung trong tất cả những thí nghiệm này là

03:28 → 03:31

tôi luôn cố gắng đem một phần của thế giới thực vào thế giới ảo

03:31 → 03:34

Một phần của vật thể hoặc những gì ta có thể quan sát được từ bên ngoài

03:34 → 03:37

được tôi đem vào thế giới ảo

03:37 → 03:40

bởi vì mục tiêu là làm cho mọi thứ dễ hình dung hơn qua giao diện máy tính

03:40 → 03:43

Nhưng rồi tôi nhận thấy rằng, con người thực sự không mấy hứng thú vào máy tính

03:43 → 03:46

Cái mà chúng ta quan tâm là thông tin

03:46 → 03:49

Chúng ta muốn biết những gì đang diễn ra xung quanh

03:49 → 03:52

Rồi khoảng đầu năm ngoái tôi lại nghĩ:

03:52 → 03:55

"Tại sao mình không làm ngược lại?"

03:55 → 03:58

Có thể "Lấy thông tin số từ thế giới ảo, phục vụ cho thế giới thực"

03:58 → 04:01

Hiện tại pixels được giới hạn trong các thiết bị hình chữ nhật bỏ vừa túi này

04:01 → 04:04

Tại sao ta không phá bỏ ranh giới này đi

04:04 → 04:07

và đem chúng vào những đồ dùng hàng ngày của chúng ta

04:07 → 04:10

bằng cách này, ta không phải học một ngôn ngữ mới để tác động lên những pixel đó

04:10 → 04:13

Để hiện thực hóa ý tưởng này,

04:13 → 04:16

tôi nghĩ đến việc đặt một máy chiếu cỡ lớn lên đầu

04:16 → 04:19

Đây là lý do nó được gọi là máy chiếu để đầu, phải không nào?

04:19 → 04:22

Đúng là tôi đã dùng nón đi xe đạp của mình

04:22 → 04:25

Tôi cắt ngang một ít ở chóp mũ, để cho cái máy chiếu đặt vào được vừa vặn

04:25 → 04:28

Bây giờ tôi làm được gì với nó nào

04:28 → 04:31

Tôi có thể làm phong phú thêm thế giới xung quanh mình bằng thông tin số

04:31 → 04:34

Nhưng về sau, tôi cũng muốn tương tác với các pixel số đó

04:34 → 04:37

Vì thế tôi đặt chiếc máy quay phim nhỏ hoạt động như một con mắt điện tử lên trên

04:37 → 04:40

Sau đó chúng tôi chuyển sang một cái tốt hơn nhiều

04:40 → 04:43

đó là cái dây treo ở cổ thuận tiên cho người dùng

04:43 → 04:46

cái được biết đến như là thiết bị giác quan thứ sáu

04:46 → 04:49

Điểm thú vị nhất của công nghệ này là

04:49 → 04:52

thế giới ảo có thể song hành cùng bạn bất cứ nơi nào

04:52 → 04:55

Bạn có thể dùng bất kì một mặt phẳng nào, một bức tường nào

04:55 → 04:58

như là mặt phẳng giao diện

04:58 → 05:01

Chiếc máy quay phim theo dõi tất cả những cử động của bạn

05:01 → 05:04

Nó hiểu mọi cử động từ đôi tay của bạn

05:04 → 05:07

Và như bạn thấy đấy, chúng tôi đang sử dụng một số vật đánh dấu màu

05:07 → 05:10

Bạn có thể vẽ lên bất cứ bức tường nào

05:10 → 05:13

Bạn dừng lại trước một bức tường và bắt đầu vẽ lên đó

05:13 → 05:16

Nhưng chúng tôi không chỉ theo dõi cử động của một ngón tay

05:16 → 05:19

mà bạn còn có thể sử dụng cả hai tay

05:19 → 05:22

để phóng to hoặc thu nhỏ bản đồ

05:22 → 05:25

bằng cách núm kéo vào những gì hiện lên

05:25 → 05:28

Công việc của chiếc máy quay phim là ghi lại mọi hình ảnh

05:28 → 05:31

Nó nhận dạng đường viền, màu sắc

05:31 → 05:34

và ghi lại nhiều các thuật toán nhỏ khác ở bên trong

05:34 → 05:37

Về mặt kỹ thuật, nó hơi phức tạp

05:37 → 05:40

nhưng ngược lại đầu ra của nó dễ sử dụng và dễ quan sát hơn

05:40 → 05:43

Điều làm tôi hứng thú hơn đó là bạn có thể thực sự lấy nó ra bên ngoài

05:43 → 05:46

Thay vì phải lấy máy chụp ảnh ra khỏi túi

05:46 → 05:49

bạn chỉ cần ra dấu chụp ảnh, nó sẽ tự chụp ảnh cho bạn

05:49 → 05:52

(Vỗ tay)

05:52 → 05:55

Cảm ơn

05:55 → 05:58

Và sau đó tôi có thể tìm một bức tường, ở bất cứ nơi nào, và bắt đầu lướt xem ảnh

05:58 → 06:01

hoặc có thể "tôi muốn chỉnh sửa tấm ảnh này một chút

06:01 → 06:04

và rồi gủi nó qua email cho một người bạn"

06:04 → 06:07

Vì vậy, chúng ta đang tiến đến một thời đại nơi mà máy tính sẽ thực sự hội nhập với thế giới thực.

06:07 → 06:10

Và dĩ nhiên, nếu bạn không tìm được một bề mặt nào

06:10 → 06:13

bạn có thể sử dụng chính bàn tay của mình cho những thao tác đơn giản

06:13 → 06:16

Đây này, tôi đang bấm gọi điện thoại, mà chỉ dùng đôi tay của mình

06:16 → 06:19

Chiếc máy quay phim không chỉ hiểu cử động của đôi tay

06:19 → 06:22

mà thú vị hơn, nó còn có thể nhận dạng các vật thể đang nằm trong tay bạn

06:22 → 06:25

Cái chúng tôi đang thử nghiệm ở đây, ví dụ trong trường hợp này,

06:25 → 06:28

bìa sách này trùng với hàng ngàn, thậm chí hàng triệu sách trên mạng

06:28 → 06:31

Chúng tôi đang kiểm tra xem đây là cuốn sách nào

06:31 → 06:34

Một khi có được thông tin, nó sẽ tìm được thêm nhiều bài phê bình vế nó

06:34 → 06:37

hoặc có thể tờ New York Times có một bài tổng quan rất hay về nó

06:37 → 06:40

như vậy bạn có thể nghe đọc bình phẩm cuốn sách này

06:40 → 06:43

("Bài nói chuyện nổi tiếng ở Đại Học Harvard")

06:43 → 06:46

Đây là chuyến viếng thăm của tổng thống Obama đến MIT cuối tuần qua

06:46 → 06:49

("... và đặc biệt tôi muốn cảm ơn hai hai nhân vật đáng chú ý của MIT ...")

06:49 → 06:52

Như vậy tôi đang xem lại bài diễn thuyết của ông ta chỉ qua một tờ báo

06:52 → 06:55

Tờ báo sẽ cho bạn biết các thông tin về thời tiết sống động

06:55 → 06:58

thay vì bạn phải cập nhật từ máy vi tính

06:58 → 07:01

(Vỗ tay)

07:01 → 07:04

Khi quay trở lại, tôi chỉ cần dùng vé máy bay

07:04 → 07:07

để xem chuyến bay của mình đã bị hoãn lại bao lâu

07:07 → 07:10

bởi vào thời điểm đó

07:10 → 07:13

tôi không muốn mở iPhone để kiểm tra

07:13 → 07:16

Và tôi nghĩ công nghệ này không chỉ thay đổi cái cách mà --

07:16 → 07:19

Vâng (cười).

07:19 → 07:22

Nó sẽ thay đổi cách chúng ta tương tác với con người không chỉ trong thế giới thực

07:22 → 07:25

Phần thú vị là tôi đang đi trên Metro Boston